Nhai Huynh's Blog

Just another WordPress.com weblog

2014 in reviu

Đến hẹn lại lên, tức khoản …2 năm một lần, mình sực nhớ là phải viết những điều còn đọng lại. Chứ không thời gian nó tàn nhữn lắm, không những lấy đi tuổi trẻ, còn lấy luôn cả trí nhớ của mình hụ hụ.

Hậu…đơn thôi việc

Hơn một năm kể từ ngày em nộp đơn thôi việc (11/2013). Vì sếp khước từ và động viên nhiều thứ, em đã ở lại, và dập mật dập mặt với công việc cũ. Nhìn lại những gì đã qua, em thấy nó …. ghê hơn cả những gì em từng tưởng tượng :)). Và rồi cũng xong, tuy có nhiều bại xụi, nhưng mình học được nhiều lắm các mẹ ạ. Một số thứ em còn nhớ được trong năm này:

– Travel rứt nhiều, từ bay quốc tế 27-tiếng-mỗi-chặn tới xe bus-12hrs-trong-24- giờ (đi SG-Trà Vinh sáng đi chiều về đó, sợ chưa)

– Góp phần gây ra nhiều rối rắm và thất bại, mình có thay đổi một vài strategy lớn. May mắn là, sếp chịu thử cái mới và nhân viên phối hợp rứt nhịp nhàng, mọi việc có chiều tích cực. Nhìn lại, bỏ việc là một quyết định rứt mứt lịch sự các bạn ạ. Chừng nào cố mãi không gỡ đc, thì hãy nên xách mông lên mà đi. Hen!

– Mình thích chữ “nguy cơ” trong tiếng Hán. Ý là trong “nguy” có “cơ” các mẹ ạ. Dấn thân trong lúc khó khăn nhất là dịp tốt nhất để chứng tỏ you are the best fit to this position. Từ đó, mọi sự vụ deal lương đều rất tích cực cho cả người lao động và người chi tiền hè hè ;).

– Lần đầu tiên trong đời mình có intern! Là một bạn thạc sĩ intern từ Oxford – nơi mà từ cấp ba mình chỉ biết đến qua…tên cuốn từ điển các mẹ ạ. Cái mình rút ra và thấy hay hay từ cô sinh viên này là: rất tôn trọng đơn vị thực tập, ghi chép rất cẩn thận mọi input nhận được, xông xáo và xử lý rất thông minh khéo léo, và quan trọng là useful cho đơn vị thực tập. Đó là cái đích sau cùng của học tập – phải tạo ra giá trị mà ko những thầy cô trong trường chấm điểm A mà còn dung hòa cho xã hội xài được để ngta còn thuê mình. Mình tự răn mình cho những con đường học tập (níu có) phía trc. Minh chứng thuyết phục cho bạn sinh viên kia: bạn í đã được nhận full time ở chỗ mình.

– Có hai bài đi hội thảo quốc tế. Đầu tiên sếp gợi ý tham dự.  Bài đầu mình hùng hổ viết lắm (tài lanh tài lẹt mà!), rồi bị sửa te tua. Càng thấy mình ngu tức mình đang khôn ra các mẹ ạ. Cuối cùng thì bài cũng hoàn thành. Mình là presenter và co-author. Mình cho rằng present không đến nỗi nhạt, vì thấy nói xong nhiều người giơ tay hỏi rồi xin namecard. Tuy chỉ 20% trong số đó contact lại, nhưng tự an ủi là một niềm vui đi haha.

– Dựng một case study hoạt động của project mình đang làm cho lớp MBA của SMU (Singapore Management Uni). Nhờ vụ này, mình có dịp lượn qua lượn lại Singapore vài lần. Các mẹ đọc ba chớp ba nháng tưởng hoành tráng ghê gớm lắm, thật ra mình chỉ viết câu chuyện mình đang làm, cách mình xử lý vấn đề, bọn MBA sẽ đọc rồi phân tích các quyết định management của bên mình như vại là hay hay dở. Nếu nó phân tích là rứt dở kèm dẫn chứng cụ thể thì mình chết nhụt đó các mẹ. Có vại thoi hà haha.

– Dự panel với 1 hội tiến sĩ ở North Carolina, Mỹ. Trong đó mình đóng vai trò là người chia sẻ câu chuyện của đơn vị implementation cho cái hội tiến sĩ ngâm cú các học thuyết. Anh tiến sĩ đứng đầu panel lần này là David Neal, anh gần đây trên NPR anh có phát biểu chút xíu: http://www.npr.org/blogs/health/2015/01/05/371894919/what-heroin-addiction-tells-us-about-changing-bad-habits.

Dự panel lần này và vụ SMU bên trên, mình rút ra được hai chuyện hơi trái khoáy nhau. Một là, bọn tây nó dạy học rứt hay các mẹ ạ. Giáo trình update mới liên tục (SMU mời bên mình dựng bài), không nói suông (panel có so sánh nghiên cú v.s thực tiễn). Hai là, tuy vại, mình phát hiện mình không ham mê con đường nghiên kíu để sống chết cày ra PhD như nhiều người mình mến mộ.

Du lịch

Năm nay mình đi nhiều nơi, có một số nơi mà cả đời mình không biết có cơ hội quay lại không.

Úc

Là chuyến đi nước “tây” đầu tiên của mình (và may quá, không phải là chuyến đi cuối cùng). Là chuyến đi hiếm hoi mình cùng đi với sếp. Được dạy ún rịu, coi phim liên tục 7 tiếng rứt phủ phê các mẹ ạ. Đi tới nơi thì mình sống chết networking thái mịa với hi vọng níu sếp có thấy em làm sai điều chi thì hãy thứ tha vì em đã cố gắng hết sức. Có vẻ thông điệp được đẩy đi quá xa, nên sếp dụ em hủy luôn leave (vốn dĩ em ấp ủ để ở thêm vài ngày đi thăm em Vi-đẹp-trai!) để lôi em tiếp đi Sing, mà cuối cùng sự vụ như tui đã kể:

mar

Singapore

Trong năm này, sự vụ lớn nhất là đi trễ do nhớ lộn giờ bay do… tự tui nhớ lộn chuyến này với chuyến kia, nhụt lắm:

delay

America

Sau chuyến Úc, sếp bắt đầu thả em tự đi một mình. Chuyến đi Mỹ này ý nghĩa lắm vì: một mình tự nộp bài (à, có sếp sửa); rồi nộp scholarship xin hỗ trợ phí tham dự cho diễn giả quốc tịch nghèo (trúng giải 1 trong 6 diễn giả quá nghèo nên được tài trợ đó các mẹ. hú hú):

lindsay

 

rồi tự đi lấy visa dưới sự hướng dẫn từ xa của em Vo Nguyen; rồi tự mua vé máy bay (project nghèo nên bắt bay nối chuyến thái mie cho rẻ). Bài học rút ra là: cái gì ko có rứt nhiều tiền để mua thì mình phải mày mò tự làm. Làm xong có cảm giác bớt lúa hơn hẳn. Thít lắm.

Bạn bè

Một giá trị to bự của năm nay là bạn bè và sức mạnh tình thâm qua internet. Đi đến đâu có bạn bè tới đó. Như em Vi mày mò hướng dẫn mình từ Brisbane bay qua chỗ nó. Trâm tìm đường đến ks mình ở Chapel Hill để hai đứa được đoàn tụ trên đất mẽo. Nguyên nuôi dưỡng tâm hồn và ý chí mình khôn lớn =)). Đỉnh cao nhất là bạn Kevin ở CFC, người đã bỏ làm một tuần để bay từ Texas qua Chapel Hill, dắt mình đi bờ đông của nước mỹ, rồi dắt ngược xuống Atlanta để thăm bà con của mình – nơi mà ngôn ngữ giao tiếp chính chỉ là đồ ăn vì cô bác mình ko nói tiếng mỹ nhiều. Tất cả là nhờ internet thôi đó các mẹ, chứ bọn em nhiều năm mới gặp nhau 1 lần *crying*

Tài sản

Trong khi bạn bè em đi làm hơn hai năm đã mua được nhà và xế hộp hay xe máy cũng đã lên được SH, thì tài sản của em trong một năm qua là food dài dài những nơi em đi qua, ăn tại chỗ và mua về ăn các mẹ ạ. Nhắc chi thèm quá xá: cơm hến 5k ăn trước sông gì ở Huế nè, cơm bò chiên dưa cải ở Hà Nội, beef jerky nhiều tiêu của miền nam mỹ, táo Úc tươi giòn rụm ngọt lịm má ơi. À, tài sản là đống giấy lộn: những attendant card các nơi đi qua, paper mang tên em mà đốt cái là hết. À, lưu được một ít hình chụp từ điện thọi và P&S mượn của Mỹ mụp, như tấm này, mãi khi ba em rửa ra lu niệm với bà nội em mới thấy:

UNC

Huhm,em si nghĩ lắm thì nhớ ra sau khi đi nhiều nơi, cuối cùng em cũng dành dụm tiền mua được đôi Nike second hand mà mang vừa in các mẹ ạ haha

Tình iu

Người đã ủng hộ em trên mọi chặn đường, chấp cánh cho nhiều ước mơ và quyết định của em. Em ❤ người lắm.

11001895_362072837309845_3135194951557534241_n

Hết zồi. Hẹn gặp lại các bạn trong chương trình dài hơi năm sau nhen. Hun hít chụt chụt

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: